Liên Hệ Biểu Diễn

Điện Thoại. (+84) 94-771-2485

​Hòm Thư. [email protected]

Copyright © Nghệ Thuật Hồng Ân 2018

Cổ cầm

Trong văn hóa trung hoa âm nhạc và tinh thần thường tinh thông với nhau, mối liên hệ này có thể thấy rõ qua nhạc cụ Trung Hoa “Đàn Cổ Cầm”. Khi một thế hệ tinh thông đàn cổ cầm xuất hiện, nền văn hóa cổ xưa lại một lần nữa được tái hiện trong thế giới hiện đại.

Đàn Cổ Cầm là một trong những nhạc cụ cổ xưa nhất Trung Hoa. Mỗi khi chơi đàn Cổ Cầm người nghệ sỹ phải ngồi thẳng lưng, hai chân đặt thật vững trên sàn điều này giúp lưng thẳng, cánh tay cần thả lỏng, mỗi cử động thật nhẹ nhàng và uyển chuyển.

Theo truyền thuyết chiếc đàn được tạo ra bởi các vị thần và ban cho loài người để giúp nuôi dưỡng tâm hồn và nâng cao trí tuệ. Nguồn gốc của chiếc đàn vẫn còn là điều bí ẩn, điều duy nhất được biết là chiếc đàn này được phát minh 2000 năm trước vào thời Chiến quốc ở Trung Quốc. Có truyền thuyết kể rằng Thần Nông đã tạo ra chiếc đàn Cổ Cầm đầu tiên, một truyền thuyết khác kể rằng con trai của vua Tấn là một con rồng đã sáng tạo ra, theo Nho gia vua Tấn đã tạo ra chiếc Cổ Cầm 5 dây nhưng không có câu chuyện nào giải thích được quá trình sáng tạo ra nó. Tuy nhiên những truyền thuyết này đều cho thấy Cổ Cầm được sáng tạo và sử dụng bởi các vĩ nhân.

Ở Trung Quốc một học giả cũng là một nghệ sỹ, người chơi cổ Cầm phải hiểu được lối sống của người xưa, chép tay các nốt nhạc bằng chữ thư pháp. Giới học giả Trung Quốc thời xưa đều am tường tứ nghệ, đàn Cổ Cầm chính là môn đầu tiên và được xem là môn quan trọng nhất. Giai điệu của đàn Cổ Cầm có thể khiến người ta lắng đọng, nó cũng là nhạc cụ được nhiều nhà triết học và nhà thơ Trung Quốc ưa chuộng. Khổng Tử được xem là người chơi Cổ Cầm hay nhất mọi thời đại.

Âm thanh đàn Cổ Cầm phảng phất triết lý của đạo gia, triết lý đạo gia nói về sự trở về của bản tính tiên thiên và hành động trong vô vi. Lão Tử cũng giảng rằng âm thanh vĩ đại nhất chính là không có âm thanh, đàn Cổ Cầm có âm thanh rất nhỏ vậy âm thanh như thế nào là lớn? Đó là khi bạn chơi đàn trong một căn phòng tĩnh lặng. Âm thanh của đàn Cổ Cầm sẽ chạm đến trái tim bạn khiến bạn không thể nào quên được và đó chính là âm thanh tuyệt vời nhất trong tâm bạn.

Dù tiếng Cổ Cầm nghe qua không khó nhưng phải mất cả đời mới có thể tinh thông. Đàn Cổ Cầm có 3 âm cơ bản được gọi là: Tán âm, ấn âm, phiến âm. Tán âm là âm thanh phát ra khi tay phải gảy dây đàn và tay trái không chạm dây đàn, ấn âm là âm của dây đàn khi bị ấn lên với mỗi điểm ấn khác nhau sẽ cho ra âm thanh khác, phiến âm là khi dùng ngón tay trái chạm khẽ vào dây đàn để điều khiển trường độ thanh âm nó còn được gọi bồi âm.

Đàn Cổ Cầm còn có âm thứ tư được gọi là vận hay còn gọi là âm thanh ngoài dây đàn đó là cảm giác nội tại của người nghệ sỹ khi đạt đến sự thanh tĩnh. Nội hàm của từ vận rất sâu sắc khó để diễn tả chỉ có thể thể hiện qua tiếng đàn Cổ Cầm.

Cấu trúc đàn Cổ Cầm thật sự giống với con người, chúng ta có chán, vai, eo. Phần đầu đàn có hình vòng cung tượng trưng cho trời, phần đáy đàn bằng phẳng tượng trưng cho đất, 5 dây đàn được làm từ lụa đối ứng với ngũ hành kim, mộc, thủy, hỏa thổ; chiều dài của dây đàn là 3 xích 6 thốn 5 phân tượng trung cho 365 ngày trong một năm.

Trong suốt chu kỳ cách mạng văn hóa và thập niên 60 và 70 đàn Cổ Cầm đã bị cấm trong chiến dịch phá tứ kỳ (quan niệm cũ, văn hóa cũ, phong tục cũ và thói quen cũ) hầu hết đàn Cổ Cầm đều bị đốt chỉ còn vài trăm chiếc, các nghệ sỹ đàn Cổ Cầm bị dốt và ép buộc phải từ bỏ môn nghệ thuật này nhưng hiện này đàn Cổ Cầm đang dần trở lại.

Thông thường người nghệ sỹ sẽ độc diễn trong một căn phòng yên tĩnh hoặc với 1 hoặc 2 người nghệ sỹ khác. Bởi vì người đó cần trải qua quá trình nhập tĩnh thì mới tĩnh lặng được giống như trạng thái khi thiền định. Chơi cổ Cầm khiến người chơi trở nên sáng suốt, ít cáu giận, tốn ít thời gian khi đưa ra quyết định.

Từ cổ đại đến hiện đại đàn Cổ Cầm vẫn làm say mê bao nghệ sỹ, khán giả với tiếng đàn cổ. Sự tồn tại của Cổ Cầm là minh chứng cho khả năng khai phóng chí tưởng tượng và sự bền bỉ qua hình thức biểu diễn nghệ thuật, đàn Cổ Cầm không chỉ là sợi dây liên kết vô giá với Trung Hoa cổ xưa mà còn là tuyệt tác của văn hóa nhân loại.